Án mạng xảy ra tại một ngôi nhà 3 tầng lầu, nằm trong con hẻm sâu đường Lê Văn Sỹ, P2Q.Tân Bình. Khu vực hiện trường đã được công an phong tỏa hai đầu. Ngoài khu vực, người hiếu kỳ tụm lại từng nhóm nhỏ, lóng ngóng nhìn vào khu vực hiện trường bàn tán xôn xao về vụ án. Trong con hẻm này, hình như người ta quên mất giao thừa vừa đi qua và một năm mới đang đến. Các trinh sát mặc thường phục, nhưng không còn lạ gì với công an địa phương, các anh chỉ giơ tay chào đồng nghiệp rồi tiến thẳng vào khu vực cấm. Nguyễn Văn cũng thế, anh giơ tay chào vài người quen. Lê Đạt, Đội phó Đội CSHS Tân Bình vừa bắt tay Nguyễn Văn vừa nhìn quanh hiện trường nói:
- Không ngờ đến giờ phút tận cùng của năm cũ bước qua năm mới chúng ta còn phải cực khổ thế này.
- Biết làm sao được, con nhà trinh sát chúng ta lâu nay vẫn vậy, ngày thường cũng như ngày tết, ngày tết cũng như ngày thường - Nguyễn Văn đùa.
- Ghê quá anh ạ, một vụ trọng án với bốn nạn nhân. Một chết tại chỗ, ba người kia đã đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Nguyễn Văn hỏi dè dặt:
- Có hy vọng gì không?
- Nặng quá chắc không hy vọng gì đâu. Nhưng còn nước còn tát, chúng ta đã làm hết sức và các bác sĩ, y tá trực tết bệnh viện cũng đang tận tình cấp cứu cho họ.
- Trung tá Văn Trung có mặt ở đây chưa?
- Đồng chí ấy đang ở lầu 3, nơi xảy ra án mạng.
Nguyễn Văn vừa đặt bước chân lên cầu thang tầng lầu 2, Lê Đạt bất ngờ kéo anh bước sang một bên.
- Anh thấy gì chưa? - Lê Đạt hỏi.
- Chà, chà...
Nguyễn Văn nhìn xuống chân mình, những vệt máu kéo dài từ phía trên xuống đã đọng lại mà nếu không có Lê Đạt kịp thời kéo anh tránh sang bên chắc Nguyễn Văn đã dẫm phải.
Lê Đạt nói:
- Bà Lệ Mỹ đã bị bắn ngay tại đây.
- Mấy phát?
- Một phát vào ngực, nhưng trên tường còn một dấu đạn, có lẽ tên sát thủ đã bắn trượt đi một viên.
Vừa nhác thấy Nguyễn Văn, trung tá Văn Trung vội đưa tay vẫy anh tới bên xác chết của một người đàn ông bịt khăn tang trắng, mặc toàn đồ trắng, kể cả đôi giày hắn mang dưới chân cũng màu trắng, một loại giày thể thao.
- Hắn đấy - Văn Trung hất cằm nói.
- Sao lại là hắn?
- Sau khi bắn mấy người kia hắn đã tự bắn vào mình để tự sát.
Tên thủ phạm khoảng trên 30 tuổi, người dong dỏng cao, nằm chết gần cửa phòng thông ra hành lang, chiếc kính cận gọng vàng của anh ta văng ra bên cạnh. Cách đó một khoảng, sát bức tường là khẩu AK47 báng cụt hắn sử dụng để gây án.
Hiện trường là căn phòng nhỏ trên lầu 3, phía trong là buồng ngủ, sau đó là bếp và toa-lét. Căn phòng không bài trí gì, phía trước là khoảng hành lang hẹp dẫn qua sân thượng. Trên nền gạch còn trải hai chiếc chiếu, nơi bày bữa tiệc cuối năm.
Trên chiếc chiếu còn lại để những dĩa thức ăn và ly uống rượu. Quanh đó là những vết máu kéo dài cho tới tận phòng ngủ, nơi ca sĩ Lệ Ngọc cùng người yêu của cô bị bắn. Những vết máu đã đọng lại và không khí trong căn phòng ngoài mùi tử khí còn lẫn lộn cả mùi khói nhang cúng giao thừa vẫn chưa tàn.
Trong khi các cán bộ nghiệp vụ trinh sát đang khám nghiệm hiện trường, trung tá Văn Trung và Đội trưởng Đội trọng án Nguyễn Văn đứng ngoài hành lang trao đổi về biện pháp tiến hành điều tra vụ án.
Văn Trung nói:
- Chúng ta không có thì giờ để ăn tết đâu, phải khẩn trương điều tra để kết thúc vụ án thôi.
- Tất nhiên rồi. Anh em mình còn phải chạy vắt giò lên cổ nữa ấy chứ. Nhưng theo tôi, đây là vụ án xảy ra trên địa bàn Tân Bình, chúng ta cần nắm thêm tình hình từ các đồng chí ấy và cần có sự phân công cho từng mũi trinh sát...
Văn Trung gật đầu:
- Tôi hiểu, tôi đã xin ý kiến chỉ đạo của Ban giám đốc, chút nữa đây sẽ có một cuộc họp chớp nhoáng tại Công an P2. Rất cần sự hỗ trợ của Công an Tân Bình, nhưng đây là một vụ trọng án, có lẽ đội trọng án của các đồng chí sẽ lãnh trách nhiệm tiến hành điều tra, còn phối hợp với Công an Tân Bình là chuyện tất nhiên.
Nguyễn Văn gật đầu:
- Chúng tôi sẵn sàng.
- Đồng chí có ý kiến gì thêm không?
- Tôi hết sức thắc mắc về nguyên nhân của vụ án. Tại sao có người thứ ba bị bắn mà lại là bà Lệ Mỹ, mẹ của Lệ Ngọc?
Văn Trung vỗ vai Nguyễn Văn mỉm cười:
- Tôi cũng suy nghĩ mãi và đó là ẩn số mà các đồng chí phải tìm ra.
***
Tại trụ sở Công an P2, ca sĩ Lý Quyên vẫn chưa thật sự tỉnh táo. Cô vừa chếnh choáng trong cơn say, vừa như một người bị mất hồn sau khi chứng kiến một vụ án mạng quá khủng khiếp. Lý Quyên cứ nói lảm nhảm một mình, một lúc lại phá ra cười, một lúc sau thì kêu ré lên sợ hãi rồi bật khóc nức nở.
Đội trưởng Nguyễn Văn kiên nhẫn chờ đợi cô ca sĩ qua cơn choáng, anh nói với một trinh sát:
- Mang cho cô ấy ly nước lọc.
Ngay sau đó ly nước đã đặt trước mặt Lý Quyên. Nguyễn Văn động viên:
- Cô uống nước và hãy lấy lại bình tĩnh, mọi chuyện đã qua rồi...
- Tôi sợ quá anh ơi, nó giết tôi...
- Không sao đâu, cô đang ngồi trước mặt công an.
- Nó đâu rồi?
- Nó... là ai?
- Là tên cầm súng mặc toàn đồ trắng, có bịt khăn tang trên đầu.
- À, là tên thủ phạm. Hắn đã chết rồi.
- Còn Lệ Ngọc?
- Chúng tôi đã đưa tất cả đi bệnh viện cấp cứu.
Với vẻ mặt tái xanh vì sợ hãi, Lý Quyên nhìn Nguyễn Văn bằng đôi mắt thất thần, dè dặt hỏi:
- Liệu... họ có sống nổi không ông?
- Các bác sĩ sẽ tận tình cứu chữa cho họ. Cô cứ yên tâm.
Nguyễn Văn đẩy ly nước đầy về phía Lý Quyên, ra hiệu nhắc nhở cô uống. Ngần ngại một lúc Lý Quyên bưng ly nước uống một ngụm, rồi tiếp theo một ngụm nữa... Nguyễn Văn mỉm cười vì nhận thấy tình trạng của Lý Quyên đã khá hơn.
Lý Quyên người Hoa, cô nói tiếng Việt không thạo lắm, nhưng lại hát những bài hát tiếng Việt rất hay. Chính Nguyễn Văn đã từng xem những tiết mục biểu diễn của cô ca sĩ nguời Hoa này trên màn ảnh nhỏ. Giọng hát Lý Quyên ngọt ngào, trầm ấm, thích hợp với những bài hát trữ tình kể cả của Việt Nam lẫn nước ngoài. Bài “Chiều ngoại ô Mátcơva” do Lý Quyên hát cũng là bài mà Nguyễn Văn rất ưa thích. Cái cô ca sĩ thường xuất hiện trên màn ảnh nhỏ ấy không ngờ bây giờ lại ngồi trước mặt Nguyễn Văn và cũng vừa mới may mắn thoát khỏi tử thần. Nếu tên sát thủ say máu lúc ấy không thay đổi ý định bắn bất cứ thứ gì trước mặt, chựng lại trong tích tắc mà siết cò thì không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô ca sĩ xinh đẹp này. Mặc dù thoát chết, nhưng Lý Quyên ngất xỉu. Lúc nãy cô đã không đi nổi về đây nếu không có hai trinh sát dìu.
Thấy Lý Quyên đã lấy lại được bình tĩnh, Nguyễn Văn hỏi:
- Cô là bạn thân của ca sĩ Lệ Ngọc phải không?
- Dạ.
- Có có mặt trong bữa tiệc cuối năm ở nhà Lệ Ngọc chứ?
- Dạ.
- Cô có thể kể lại sự việc xảy ra mà chính mắt cô chứng kiến được không?
- Em sợ quá anh ơi, lúc đó em có biết gì đâu. Chỉ thấy hắn mặc toàn đồ trắng, bịt khăn tang và cầm cây súng chĩa vào đầu em... Em tưởng mình đã chết rồi...
Nguyễn Văn mỉm cười, anh không chú ý lắm tới cách xưng hô của cô ca sĩ này, lúc thì tôi và ông, lúc thì em và anh... có lẽ do biết ít tiếng Việt và tâm thần còn bấn loạn nên Lý Quyên chưa thống nhất được cách xưng hô trước người cán bộ công an đang nắm thông tin ban đầu về vụ án mà Lý Quyên là nhân chứng duy nhất tiếp cận thủ phạm.
Nguyễn Văn đổi cách xưng hô, giọng dịu dàng:
- Lúc đó Lý Quyên ở đâu?
- Dạ, lúc đó em đứng ngoài hành lang xem cúng giao thừa và cầu nguyện.
- Cầu nguyện điều gì? - Nguyễn Văn mỉm cười.
- Dạ, cầu nguyện cho gia đình được may mắn. Lý Quyên tiếp tục hát hay, có nhiều khán giả hâm mộ, em cũng cầu nguyện cho Lệ Ngọc như thế.
- Lúc đó Lý Quyên không biết chuyện gì đang xảy ra trong phòng Lệ Ngọc sao?
- Không.
- Cũng không nghe thấy có tiếng súng nổ?
- Dạ không, lúc đó pháo nổ nhiều quá, trong phòng khói mù mịt chẳng nhìn thấy gì hết.
- Thế lúc Hoàng Hà Ninh cầm súng hướng về phía cô thì sao?
Lý Quyên suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Dạ, mãi tới lúc đó em mới thấy. Em chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy Ninh mặc toàn đồ trắng, đầu bịt khăn tang trắng, cầm khẩu súng dài, lảo đảo đi ra, họng súng đen ngòm chĩa về phía em, em sợ quá, mất hồn đưa tay lên che mặt rồi khuỵu xuống, líu cả lưỡi nhưng cố van xin hắn. Hắn không nói gì, chỉ nhìn em trừng trừng, em nhắm mắt lại và... xỉu luôn. Chừng nghe tiếng súng nổ như người ta khui champagne em giật mình, mở mắt ra nhìn thấy Hoàng Hà Ninh ngã xuống, máu chảy đầy ngực áo đỏ lòm. Người Ninh giật giật, kêu rên đau đớn một lúc rồi nằm im. Cái kiếng cận của hắn văng một bên, khẩu súng văng ra gần bức tường. Lúc đó nhìn vào phòng, không thấy ai em càng sợ nên bỏ chạy, hình như vừa chạy xuống dưới nhà vừa kêu cứu.
- Cô gặp ai ở dưới nhà?
- Hình như con của bà chủ nhà. Em ú ớ chỉ nói được mấy tiếng: “Ở... trên đó... chết...”.
- Lúc đầu trong bữa tiệc gồm có những ai?
- Dạ, chỉ có mấy người: Em, Lệ Ngọc, Hiển Minh, An Trung, Lệ Sương em của Lệ Ngọc, Tấn chồng của Lệ Sương, bà Lệ Mỹ và con bé Nhi Dung con gái Lệ Ngọc.
- Hoàng Hà Ninh đến vào lúc mấy giờ?
- Khoảng 10 giờ.
- Cô có thấy Hoàng Hà Ninh mang theo cái gì không?
- Không.
- An Trung, bạn của cô ra về vào lúc mấy giờ?
- Dạ, anh An Trung vì xỉn nên lên nằm võng nghỉ một lúc rồi cáo lui về nhà đón giao thừa. Chắc là khoảng hơn 10 giờ.
- Có ai tới nữa không?
- Dạ, trong khi ăn tiệc có ca sĩ Trần Sơn tới nhưng không vào nhà mà chỉ đứng dưới đường gọi lên.
- Gọi ai?
- Dạ, gọi Lệ Ngọc để nhắn việc đi diễn và gởi cái giỏ xách cho Hoàng Hà Ninh.
Nguyễn Văn nhíu mày:
- Trong giỏ xách đựng gì?
- Dạ, em không biết.
- Sao cô thấy ca sĩ Trần Sơn gởi giỏ xách cho Hoàng Hà Ninh?
- Lúc đó em có ra đứng ngoài hành lang nhìn xuống đường. Em thấy Hoàng Hà Ninh ra gặp Trần Sơn nói chuyện một lúc lâu rồi nhận giỏ xách mang vào nhà.
Thấy Lý Quyên đã mệt, Nguyễn Văn ái ngại nhìn cô hỏi:
- Cô còn gì để nói thêm nữa không?
- Dạ, em mệt và... buồn ngủ quá.
- Cô uống nhiều rượu lắm phải không?
- Bạn bè cùng uống, nhưng em uống nhiều nhất.
- Uống rượu gì?
- Hai chai champagne nội, hai chai rượu cam...
- Bây giờ cô đã bớt sợ và tỉnh rượu chưa?
- Dạ cũng đỡ đỡ...
- Cô có thể ra về.
Lý Quyên nhìn Nguyễn Văn bằng cặp mắt hoảng sợ nói:
- Không, em không về đâu.
- Sao vậy?
- Em sợ lắm, về nhà trong lúc này em không dám.
Nguyễn Văn nhìn Lý Quyên đang co người lại trong ghế với nỗi sợ hãi thật sự của một cô gái vừa thoát chết trước họng súng của gã sát thủ điên cuồng. Lý Quyên vẫn chưa ra khỏi cơn chấn động tâm lý dữ dội, nó vẫn còn ám ảnh qua đôi mắt sợ hãi của cô. Một dấu đạn đã đi xuyên qua vạt áo mỏng bên Lý Quyên và trổ ra phía sau. Dấu đạn mà chính Lý Quyên cũng không biết vì sao mà có, nhưng với con mắt nghề nghiệp, đầy kinh nghiệp của Nguyễn Văn, đây là do viên đạn từ nòng súng AK47 của Hoàng Hà Ninh bắn trượt vào tường dội trở ra đi sém vào người Lý Quyên làm thủng vạt áo. Cô gái này thoát chết là hoàn toàn nhờ may mắn.
Nguyễn Văn nhìn Lý Quyên, ái ngại nói:
- Nếu cô không dám về nhà trong lúc này có thể ở tạm lại đây chờ sáng. Rất tiếc anh em trinh sát bận túi bụi nên không thể đưa cô về nhà được. Xe Honda của cô anh em cũng đưa từ hiện trường về đây, cô cứ yên tâm.
- Em cám ơn mấy anh.
Lý Quyên nói xong ngả đầu vào tường nhắm mắt lại vì quá mệt mỏi. Nguyễn Văn dặn cán bộ trực ban tại trụ sở hãy quan tâm tới cô gái vì Lý Quyên chưa tỉnh hẳn rồi hấp tấp lên xe theo một trinh sát đi tìm ca sĩ Trần Sơn ngay trong đêm.
(Còn tiếp)
TỪ KẾ TƯỜNG(Theo CAO)







