Cách đây hơn hai thập niên, vào một đêm giao thừa, trong lúc mọi người đang nô nức đón mừng năm mới thì tại một ngôi nhà trong con hẻm đường Lê Văn Sỹ, P2Q.Tân Bình xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng làm xôn xao dư luận. Nạn nhân là một nữ ca sĩ trẻ đẹp, có giọng hát ngọt ngào được nhiều người hâm mộ. Thủ phạm là một chuyên viên âm thanh, ánh sáng và cũng là chồng của nạn nhân. Án mạng đã gây nên một cú sốc xã hội, không chỉ vì nó xảy ra ngay thời điểm bước sang năm mới với bốn người chết mà do nạn nhân là một nữ ca sĩ nổi tiếng nên cũng gây nên cú sốc trong giới nghệ sĩ. Cơ quan điều tra lúc ấy đã có mặt ngay tại hiện trường, khẩn trương tiến hành các biện pháp nghiệp vụ để có thể đưa ra ánh sáng những tình tiết còn nằm khuất phía sau vụ án, kể cả nguồn gốc của khẩu AK báng cụt thủ phạm sử dụng để gây án. Vụ án không được khởi tố vì thủ phạm đã “tự xử”, nhưng âm vang để lại của nó không chỉ là một vụ án hình sự mà còn là một bi kịch trong tình yêu, một vấn đề của xã hội và bài học cảnh giác qua vụ án vẫn còn nguyên giá trị. Tác giả, đồng thời là cây bút viết điều tra cho Báo CATP lúc bấy giờ đã theo dõi vụ án ngay từ đầu đã tái hiện toàn bộ vụ án nổi tiếng này. Vì sự tế nhị, nhân vật có liên quan tới vụ án và những cán bộ điều tra đã được đổi tên.
Kỳ 1: CÚ ĐIỆN THOẠI BẤT NGỜ
Bà Lệ Mỹ vừa dẫn bé Nhi Dung bước xuống cầu thang, bất ngờ gặp một người đàn ông mặc toàn đồ trắng, cả đôi giày hắn mang dưới chân cũng trắng. Con người trắng toát như ma hiện hình này đang lừng lững bước lên những bậc cầu thang, suýt chút nữa bà Lệ Mỹ đã kêu thét lên nếu không kịp nhận ra cái con người “trắng toát” này. Hắn không ai khác hơn là Hoàng Hà Ninh, chồng của Lệ Ngọc, con gái bà. Nhưng khi nhận ra Hoàng Hà Ninh, tim bà Lệ Mỹ lại một lần nữa muốn nhảy ra ngoài, vì bà thoáng thấy trong tay Ninh lăm lăm một khẩu súng đen ngòm, gương mặt hắn lầm lì, cặp mắt long lên đầy sát khí. Quá sợ hãi, gương mặt tái xanh, hồn vía lên mây, bà Lệ Mỹ líu lưỡi:
- Ninh ơi, tao l...ạ...y mày, có chuyện gì từ từ n...ó...i, đừng có làm như vậy...
- Đ...o...à...n...h.
Bà Lệ Mỹ chưa dứt lời khẩn cầu đã bật nẩy người lên rồi ngã vật xuống cầu thang sau tiếng nổ đanh gọn của khẩu AK. Lúc này trong tivi cũng vang lên âm thanh rộn ràng của tiếng trống múa lân chào mừng năm mới, ngay thời điểm chuông đồng hồ đều đặn gõ 12 tiếng.
Thấy bà Lệ Mỹ ngã vật xuống, bé Nhi Dung sợ quá khóc thét lên, nó ngước cặp mắt sợ hãi nhìn người cha ghẻ của mình không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đôi mắt thất thần của bé Nhi Dung chạm vào ánh mắt lạnh tanh nhưng đỏ ngầu như hai khối cầu lửa của Hoàng Hà Ninh, khiến nó khuỵu xuống chân bà Lệ Mỹ. Nó vừa ôm chân bà ngoại, vừa khóc nức nở:
- Ngoại ơi, ngoại đừng bỏ con...
Bà Lệ Mỹ thở phì phò một cách nặng nhọc, máu ướt đẫm phần ngực, bà đang thoi thóp những hơi cuối cùng. Thấy máu chảy, bé Nhi Dung càng sợ hãi, khóc lớn hơn. Nó co người lại, run rẩy như chú thỏ bị thương...
Hoàng Hà Ninh vẫn lăm lăm khẩu súng trong tay, không nói một tiếng, rồi bất chợt hắn kẹp khẩu súng hai bên đùi, rảnh tay hắn bình thản rút trong túi ra một mảnh vải trắng chuẩn bị sẵn bịt lên đầu như một chiếc khăn tang, ghìm khẩu AK lại trong tay, từ từ tiến lên cầu thang hướng về phòng riêng của ca sĩ Lệ Ngọc. Cửa mở, Lệ Ngọc đang nằm trên giường với Bùi Hiển Minh, tình nhân mới, chợt thấy Hoàng Hà Ninh bịt khăn tang trắng đứng lừng lững, chĩa khẩu súng về phía mình. Kịp hiểu chuyện gì sẽ xảy ra, Lệ Ngọc vùng dậy định chạy trốn, nhưng có lẽ do sợ hãi, kinh hoàng Lệ Ngọc đã ngã khuỵu cạnh chân giường. Hoàng Hà Ninh vẫn không nói không rằng, mặt lạnh tanh như xác ướp... siết cò, khẩu AK báng cụt trong tay Ninh giật nẩy lên hai cái. Lệ Ngọc trúng hai phát đạn ngã sang bên. Bùi Hiển Minh vội phóng tới ôm lấy Lệ Ngọc đỡ dậy, lúc này anh ta không màng đến tai họa trước mặt. Hoàng Hà Ninh liền hướng mũi súng vào tình địch bắn từng viên có chủ đích. Bảy phát đạn thoát ra từ nòng khẩu AK chĩa thẳng vào Bùi Hiển Minh, anh ta té sấp lên người Lệ Ngọc. Cả hai hấp hối.
Hoàng Hà Ninh cầm súng tiến thẳng ra hành lang, lúc này ca sĩ Lý Quyên, bạn của Lệ Ngọc đang đứng tì tay lên lan can nhìn xuống đường xem hàng xóm cúng giao thừa, tiếng trống múa lân trong tivi, tiếng nhạc và tiếng còi tàu hụ chào mừng năm mới inh ỏi, náo động át cả tiếng súng trong phòng nên Lý Quyên hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra trong phòng Lệ Ngọc. Khi quay nhìn lại, Lý Quyên thất kinh hồn vía thấy Hoàng Hà Ninh mặc toàn đồ trắng, đầu bịt khăn tang trắng toát, chĩa mũi súng vào mình, Lý Quyên sợ quá khuỵu xuống, mặt cắt không còn chút máu.
Giọng Hoàng Hà Ninh lạnh tanh:
- Cả cô nữa... cũng do cô mà ra...
Lý Quyên quýnh quáng lạy như tế sao, vừa lạy vừa khóc nức nở:
- Em lạy anh Ninh, đừng bắn... em không có lỗi gì trong chuyện này... anh tha cho em...
Vẫn gương mặt xác ướp, Hoàng Hà Ninh ghìm mũi súng chĩa vào người Lý Quyên đang chết điếng vì sợ. Cô nhắm mắt lại không dám nhìn vào con người mặc toàn đồ tang, toát ra toàn không khí chết chóc kia nữa và cảm thấy cái chết đang đến với mình trong từng tích tắc đồng hồ. Mặt Lý Quyên không còn chút máu, toàn thân bỗng lạnh toát, cơn say lơ mơ lúc nãy giờ gần như biến mất, chỉ còn nỗi sợ hãi xâm chiếm toàn thân.
- Đ...o...à...n...h!
Một phát súng nổ chát chúa vang lên như xé màng tang Lý Quyên, cô giật bắn người mở mắt ra và kinh hoàng khi thấy Hoàng Hà Ninh đang ôm ngực lăn lộn trên vũng máu. Anh ta đã bắn vào tim mình để tự sát.
- Ngoại ơi ngoại... đừng bỏ con ngoại ơi!
- Má ơi má, trời ơi người ta bắn má tôi chết rồi!
Đó là tiếng kêu cầu cứu của bé Nhi Dung và Lệ Sương, em của Lệ Ngọc. Lúc này hai người con của bà chủ nhà nghe tiếng kêu cứu cũng đang chạy lên cầu thang, kịp lúc Lý Quyên cũng đuối sức khuỵu xuống...
***
Đội trưởng đội trọng án Nguyễn Văn trực chỉ huy đang ngồi quây quần với anh em cùng đơn vị tại trụ sở xem chương trình truyền hình đêm giao thừa. Họ vừa uống trà, ăn mứt, cắn hạt dưa lách tách cho vui miệng, vừa bàn tán rôm rả trước màn ảnh nhỏ vì đang xem tiết mục múa rồng ngoạn mục, hấp dẫn. Vừa lúc đó chuông điện thoại réo vang.
Một trinh sát ngồi gần máy bắt lên nghe rồi vội trao máy cho Nguyễn Văn:
- Trên phòng gọi anh.
Văn cầm lấy ống nghe áp vào tai, ra hiệu cho một chiến sĩ ngồi gần tivi bớt volume.
- A lô, Văn nghe đây.
Giọng nói quen thuộc của đồng chí Văn Trung, Trưởng phòng CSHS vang lên phía đầu dây:
- Ở địa bàn phường 2, Q.Tân Bình vừa xảy ra một vụ án mạng - Văn Trung nhấn mạnh - một vụ án rất nghiêm trọng, cậu và anh em xuống ngay hiện trường đi.
- Vâng, nghe rõ rồi ạ - Nguyễn Văn nói vào máy.
- Tụi mình sẽ gặp nhau dưới đó Văn Trung ngập ngừng rồi tiếp: À, cậu có biết cô ca sĩ Lệ Ngọc không?
Đội trưởng đội trọng án hắng giọng:
- Không những biết mà tôi còn “mê” cô ấy hát bài “Đất nước” nữa kìa.
Giọng Văn Trung pha chút ngậm ngùi:
- Bài “Mùa xuân bên cửa sổ” cô ấy hát cũng “ngọt” lắm. Nhưng rất tiếc chúng ta sẽ không còn được nghe cô ấy hát nữa đâu, kể từ đêm giao thừa này. Người ta đã bắn cô ấy cách đây khoảng 10 phút.
- Khoan, anh Trung cho tôi hỏi...
Nguyễn Văn nói nhanh vào máy, nhưng Văn Trung đã vội cúp máy, chỉ còn nghe tiếng tít tít ở đầu dây. Đội trưởng đội trọng án cũng gác máy, ngồi thẫn thờ... Không lẽ cô ca sĩ mới hát bài “Đất nước” anh vừa nghe cách đây ít hôm và rất thích đã chết rồi sao?
- Có chuyện gì thế anh Văn?
Một chiến sĩ cất giọng hỏi, Nguyễn Văn giật mình quay lại với thực tế, anh nói nhanh:
- Một vụ án nghiêm trọng vừa mới xảy ra trong thời điểm giao thừa cách đây ít phút tại phường 2, Tân Bình. Lệnh của anh Văn Trung là chúng ta phải xuống ngay hiện trường.
- Ai bị giết?
- Một cô ca sĩ xinh đẹp, có chất giọng ngọt ngào mới nổi. Các cậu biết ca sĩ Lệ Ngọc không?
- Trời ơi, tôi rất thích cô ấy hát bài “Mùa xuân bên cửa sổ” có đoạn “cao cao bên cửa sổ có hai người vừa hôn nhau” đấy.
Các chiến sĩ cười rộ lên định tán thêm chuyện, nhưng Nguyễn Văn đã giục:
- Nhanh lên kẻo trễ mất các đồng chí. Tôi sẽ đi cùng ba trinh sát - Nguyễn Văn nhìn khắp lượt đồng đội và hiểu trách nhiệm điều tra vụ án này ở tầm mức nào nên anh phân vân một lúc rồi lệnh: Sỹ, Phương và Hoàng theo tôi.
- Rõ.
Ba trinh sát giỏi được người đội trưởng chọn vội đứng bật lên. Sau đó ba chiếc Honda 67 màu đen xoáy nòng nổ máy lao vút đi khỏi cổng trụ sở đội trọng án.
(Còn tiếp)
TỪ KẾ TƯỜNG(Theo CAO)







